
Namo Sakya Muni
Buddha
Nhân
Sinh Như Mộng
Một
nhà doanh nghiệp rất nổi tiếng, cứ cách một đoạn thời gian, ông lại dẫn
theo
vợ
con đến nơi hỏa táng để
xem. Có người không hiểu, hỏi ông nguyên do. Ông nói
rằng,
chỉ cần
đến nơi hỏa táng, cái tâm
nóng nảy sẽ rất mau chóng an tĩnh lại, thấy danh lợi tiền
tài
thật nhẹ
nhàng. Ở nơi hỏa táng này,
không kể bạn là quan to quý tộc quyền cao chức trọng,
uy danh hiển hách
hay là một người dân bình
thường, nghèo rớt mồng tơi, không ai biết đến,
cuối
cùng đều sẽ phải đến đây, chung một tư thế, lặng yên nằm xuống, sau đó bị đưa
vào bên
trong lò hỏa táng đang
bốc cháy ngùn ngụt, khi trở ra
lần nữa, thì chỉ là một chiếc hộp vuông
nho
nhỏ được bọc trong tấm vải đỏ.
- Khi
đến chẳng mang theo thứ gì, khi đi chỉ như một làn
khói.
Đời
người chính là đơn giản như vậy! Vinh hoa phú quý phút chốc thoáng
qua,
ân ái tình thù cũng chỉ
như cát bụi. Hôm nay sống trong một
thế giới vật chất dục vọng
tràn lan, bên cạnh chúng ta là
đầy những cám dỗ mê hoặc: quyền lực, địa vị, tiền bạc,
mỹ sắc.., hễ không cẩn thận, thì trong
tâm sẽ dậy sóng. Nội tâm chúng ta vốn dĩ trong sáng,
thuần
tịnh, bình lặng
sẽ trở nên ngông cuồng,
ngạo mạn và tư lợi.
- Khi
bạn cảm thấy hiện thực và lý tưởng có sự chênh lệch,
Khi
bạn cảm thấy uất ức thương tâm, không có người hiểu bạn,
Khi
bạn vì ân oán tình thù mà canh cánh trong lòng,
Khi
bạn vì lợi ích được mất mà so đo tính toán,
Khi
bạn khom lưng chau mày đối với quyền thế,
Khi
bạn vì địa vị cao thấp mà mưu tính hại nhau…
sao
bạn không đi đến nơi hỏa táng xem thử, đối diện với một nắm tro
bụi,
bạn còn có gì không
buông xuống được đây? - "Đời người tựa như một
giấc mộng!
Tuyệt
đối đừng nói rằng bạn có tiền..!!??"
Đã biết chốn ni là quán
trọ
Hơn, thua, hờn oán.. để
mà chi!
Thử ra ngồi xuống bên
phần mộ
Hỏi họ mang theo được
những gì..
Chốn ấy trăm năm ngỡ
tít mờ
Đâu ngờ ập đến tựa cơn
mơ.
- Sống Thương và Hiểu
từng giây phút
Ngay kiếp mong manh gặp
bến bờ..
Như
Nhiên

Sống Với
Nhau
Lần nọ một người hỏi
đất
Đất sống với nhau thế
nào?
- Chúng tôi bao hàm,
chấp nhận
Tô bồi, xây đắp cho
nhau.
Lần kia người hỏi rừng
cây
Cây sống làm sao với
bạn?
- Chúng tôi vui mọc sum
vầy
Chở che nhau, cùng hoạn
nạn...
Người hỏi mây trời
phiêu lãng
Thế nào bay lượn cùng
nhau?
- Chúng tôi lòng không
giới hạn
Tan vào nhau thuở ban
đầu!
Rồi người hỏi thầm lá
cỏ
Chung sống bạn bè ra
sao?
- Mặt đất đan xen,
nương tựa
Chia từng sương nắng...
gửi, trao.
Hỏi dòng sông xuôi năm
tháng
Thế nào nước nhịp nhàng
trôi?
- Chúng tôi quyện hòa
nhau chảy
Dù khi sóng dập gió
dồi…
Rồi người gạn hỏi từng
người
Với nhau, thế nào ta
sống?
Không ai một tiếng trả
lời
Những pho tượng cười…
di động.
- Đời còn dẫm nhau mà
sống
Người còn nặng những
niềm riêng…
Vì ngỡ kiếp đời miên
viễn
Tình Người, đạo đức xô
nghiêng…
Người về thương người
nhỏ lệ
Cúi mình lạy khắp thiên
nhiên…
Như Nhiên
- Thích
Tánh Tuệ

Nhận xét
Đăng nhận xét