Tôi về Phú im vào một ngày đẹp trời đầu năm 2017. Nói đến
Phú im người ta nghĩ ngay đến Gành Đá Đĩa, hải đăng Mũi Điện, Di tích “Tàu không
số” ở vịnh Vũng Rô… tuy nhiên khoảng 2 năm nay, khi đạo diễn Victor Vũ chọn Phú
yên làm phim trường cho bộ phim “Tôi đã thấy hoa vàng trên cỏ xanh”, thì nơi đây
được rộng rãi công chúng biết đến như một điểm đến chẳng thể bỏ qua khi nhắc đến
vùng đất đầy nắng gió nơi dãi đất miền Trung này.

Sau chầu nhậu túy lúy với những người bạn là thành viên
của nhóm Phượt Phú yên, khi nghe tôi bày tỏ ý tưởng muốn trực tiếp ngắm rạng
đông tại nơi quay bộ phim nức danh này, anh Trần Lam- thành viên gạo cội trong
nhóm lên tiếng: “Yên tâm, cứ giao lưu với anh em thoải mái, sáng mai mình đưa
bạn đi”.
Sáng hôm sau, mới 4 giờ 30 anh Lam đã lay tôi dậy để
chuẩn bị đồ nghề chạy ra cho kịp rạng đông, vì khoảng cách từ thành phố Tuy Hòa
đến đây tầm 10km đi đường loanh quanh, mà nếu không có người dẫn đường thì có lẽ
tôi mất cả tiếng đồng hồ để đến được đây. Chúng tôi đến đây vừa kịp lúc mặt trời
vừa lên tạo nên một khung cảnh đẹp không thể tả.

Toàn cảnh phim trường là 2 gành đá nhô hẳn ra biển là
Gành Ông và Gành Bà, nằm ngay bên cạnh Khu du lịch Bãi Xép. thiên nhiên ưu ái
cho mảnh đất vòng vèo năm nắng gió này những gành, mũi đất nhô ra biển thật hùng
vĩ và nên thơ mà không nơi nào trên mảnh đất hình chữ S này có được.

Bản thân đã đi nhiều nơi nhưng tôi thật sự choáng ngợp
trước vẻ đẹp hùng vĩ của tạo hóa ban cho vùng đất này, khung cảnh thật sự lặng
tĩnh, yên bình. Không uổng phí tổn công sức một mình vượt 200 cây số để đến được
đây.

Con ngựa sắt đã cùng tôi rong ruổi nhiều năm từ Bắc vào
Nam, có lẽ nó cũng sẽ không buồn khi cùng tôi đắm chìm trong những chốc lát lãng
mạn thế này.
Loay hoay bên Gành Ông tầm nửa tiếng, chúng tôi chuyển
qua Gành Bà- nơi bối cảnh chính xuất hiện nhiều nhất trên phim.

Nhìn những ngọn cỏ mọc cheo leo bên bờ vách đá, nghiêng
mình rung chuyển trong nắng sớm, mới thấy được sinh khí mãnh liệt nhưng cũng
không kém phần hà khắc của chúng, cũng như con người chất phác ở vùng đất này.
Giữa nơi giao hòa của trời và biển, dưới sườn trời mênh mông là những đồi cỏ bạt
ngàn, điểm thêm những cụm xương rồng như một điểm nhấn tạo nên một bức tranh
hoàn hảo của thiên nhiên. Đến đây tôi mới hiểu tại sao vùng đất này đã vượt qua
bao nhiêu khung cảnh khác để trở nên địa điểm chính thức cho bộ phim đã làm nên
một hiện tượng trong làng điện ảnh Việt Nam trong 2 năm trở lại đây.

Trong chuyến đi, anh Trần Lam say sưa kể về những điểm
đến, những cảnh đẹp thiên nhiên ở quê anh. Trong giọng nói ấy tôi cảm nhận được
sự kiêu hãnh và cũng không kém phần trăn trở của một con người Phú yên, trước sự
hờ hững, thiếu ý thức của một bộ phận không nhỏ du khách khi đến đây đã không có
ý thức chung giữ gìn, tu chỉnh thêm vẻ đẹp thiên nhiên nơi này. Ở đây đã xuất
hiện rác thải sinh hoạt của một số nhóm khách du lịch để lại sau cuộc thăm viếng
của mình. Đừng để sự hờ hững, thiếu ý thức của con người giết mổ chết thêm một
cảnh đẹp hoang sơ thế này. Các bạn hay là người du lịch văn minh và yêu thiên
nhiên và có trách nhiệm với tự nhiên, hãy thực hiện theo đúng phương châm của
dân phượt đích thực: “Tại nơi ta đến, không lấy gì ngoài những bức ảnh, không để
lại gì ngoài những dấu chân”.
Nhận xét
Đăng nhận xét